Translate

Chủ Nhật, ngày 14 tháng 8 năm 2011

Massage với người KHIẾM THỊ

Tâm tình với người khiếm thị năm 2011
Hàng năm vào dịp nghĩ hè, khắp mọi miền đất nước , các em khiếm thị lại tìm về Chùa Kỳ Quang II để được học Massage. Học để làm gì vậy? Người khiếm thị thường khổ và không có nghề nghiệp ổn định để sống. Vì thế hạnh phúc đời thường thật mong manh. Học một nghề là giúp cho đời mình có một chổ nương tựa, có thể phần nào vơi bớt khổ cho đời mình.
Thấm nhuần tâm tình ấy, trên mười năm rồi, ở chùa Kỳ Quang, năm nào cũng vậy, có lớp học ấy.
Thầy VÕ QUANG HAI, Năm nay Thầy đã 80 tuổi. Thầy thường ước có ai thế thầy để được nghĩ ngơi. Nhưng nay bóng người ấy vẫn chưa có.
Lớp học được tổ chức và quản lý bởi một vị Thầy rất già, gần 80 tuổi rồi. Không biết sao dạo nầy lại sinh thêm nhiều bệnh tật. Thật ra làm nhiều phước thiện, mà bệnh vẫn không lui?

Thầy làm theo ý hướng của Thầy Trụ trì chùa mà các đệ tử hay gọi là Thầy Cả. Người là bóng trùm cho bao mãnh đời cơ nhở và bệnh hoạn ốm đau, trú chân ngày nầy qua ngày nọ trong ngôi chùa nầy.



Thầy Võ Quang Hai

Ban giảng huấn Hội Đông Y Gò Vấp cùng các em khiếm thị khóa hè năm 2011 tại chùa Kỳ Quang II

Bên cạnh đó có Hội Đông Y Gò Vấp, cùng với Ban Giảng Huấn, khởi đầu là Lương y Võ Phước Hưng, sau thầy bận công tác thì chuyển giao lại cho lương y Dương Phú Cường, Lương y Nguyễn Văn Truyền, cùng Ban giảng huấn Hội. Sự hổ trợ nầy gia tăng thêm kiến thức, làm mạnh thêm sự tự tin về y thuật đông phương cho các em. Sự hiện diện nầy cũng là tình nồng thắm của người với người trong nền y đức Việt Nam. Cũng đã nhiều năm rồi. Đến không ai biết, về cũng chẳng ai hay. Âm thầm lặng lẻ với công việc của mỗi người.
Lớp học năm nay đặc biệt có sự tài trợ mạnh mẽ của SIÊU THỊ BIG C. Một phần dành cho chùa Kỳ Quang II, một phần trực tiếp cho các vị trong Ban giảng huấn, một phần trực tiếp cho các em Khiếm thị. Mọi người rất cám ơn tấm lòng của Siêu Thị Big C. Ước mong sự đóng góp nầy làm tăng thêm sự AN LÀNH cho công tác HỖ TRỢ dành cho các em khiếm thị về nhiều mặt và lâu dài.

Dù mắt con không còn thấy
Nhưng lòng con vẫn thường ấm lại
Khi bên con hiển hiện lòng từ bi
Bằng lời, với muôn cử chỉ tình thương
Bằng bao giọt mồ hôi thấm vai gầy
Bằng giọng thâm trầm những điều hay
Bằng lời ủi an khi con buồn khổ
Bằng nụ cười vui khi trên cành chim không ngừng hót
Con học được không chỉ là 
Bàn tay nghệ thuật massa
Cùng với lòng người lương thiện
chút hạnh lành tô thắm đời con 
Con vẫn cứ về
Dù đường rất xa vạn dặm
Thấm lại đời con
Thêm một lần nữa
Ánh lữa hồng của yêu thương.


Ly. Dương Phú Cường

Không có nhận xét nào: